Việc thầm thương một người có lúc thực sự đơn giản. Đơn giản như hoa
bằng lăng trở mình tím ngát khi hạ đến, như lá bàng đỏ ối vào đầu thu.
Hỏi: Tại sao lại thương? Không biết! Hỏi: Tại sao lại là người ấy? Không
biết! Hỏi: Tại sao không nói? Không biết! Thương là thương vậy thôi. Ai
lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?
***
15 tuổi, cậu chuyền cho tôi mảnh giấy xiêu vẹo hàng
chữ: “You are the sun in my heart”. Tôi thấy tim mình nảy lên một nhịp,
tôi nghĩ mình chỉ thích cậu nhiều hơn một chút thôi.
18 tuổi, lần đầu tiên bước vào cánh cổng đại học, tôi dường như tin tưởng rằng 4 năm sau cậu sẽ nói lời yêu với tôi.
22 tuổi, tốt nghiệp, xin việc, người ta chỉ tôi khi đi phỏng vấn nên
nhìn vào đỉnh đầu người sát hạch để tránh căng thẳng mà vẫn làm người
đối diện tin rằng tôi vẫn đang nhìn vào mắt họ. Nhưng khi đứng trước
cậu, tôi bất lực thở dài: đỉnh đầu và mắt cậu chỉ cách nhau mấy cm mà
thôi. Vẫn không bình tĩnh được.
24 tuổi, tôi thấy cậu ôm bạn gái
thắm thiết trước Nhà thờ Đức Bà. Tôi không khóc, cũng không thấy đau.
Tôi rất bình thường. Chỉ là, tôi không tập trung làm được bất cứ việc gì
nữa.
Này cậu, tôi vẫn luôn gọi cậu là Mắt Buồn, vì đôi mắt chất
chứa tâm trạng, sâu thẳm và mênh mang vô tận như màn đêm vĩnh hằng. Tôi
cũng không biết nên gọi chuyện chúng mình bằng tên gọi gì cho hợp lí.
Không phải mến, cao hơn thương nhưng lại chưa tới mức gọi là yêu.
Với tôi, mối tình đầu cũng như những cốc cafe vậy. Có người thích ngồi
trầm tư quán vắng, trong bóng tối chọn cho mình vị nồng nàn của
Capucino; có người lại thích vị ngọt dịu dàng của Latte; cũng có những
người không thích sự cao sang, chỉ tìm cho mình một ly đen đá hoặc một
ly cafe sữa nơi quán cóc nhỏ xíu bên lề đường. Có người hớp vội năm ba
ngụm rồi lại hối hả với bao kế kiếm cơm sinh nhai; có người ngồi tỉ mẩn
hít hà hương vị thơm nồng rồi nhấp từng ngụm, chậm rãi thưởng thức vị
ngon của thứ đồ uống khó tính này. Cũng có người vô ý để đá lạnh tan ra
làm loãng ly cafe, uống vào nghe nhạt nhẽo, vô vị. Có người khen ngon,
uống thành nghiện. Có người nhấp miệng đã nhăn mày, chau mặt kêu đắng
nghét, bỏ dở lưng chừng.
*thương là thương thế thôi, yêu đơn phương*
Tình đầu cũng vậy, ngọt, thơm, đắng, cay chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Có cuộc tình xây dựng vun đắp bằng lòng kiên trì và niềm tin để có kết
thúc viên mãn, có cuộc tình như ngọn lửa bùng lên trong phút chốc rồi
lịm đi sau men say tình ái. Có cuộc tình dang dở chưa kịp hiểu hạnh phúc
là gì vì bao điều bất ngờ của cuộc sống, chỉ còn lại đó lời hứa hẹn cho
kẻ chưa thôi vương vấn. cũng có những cuộc tình vĩnh viễn chìm khuất
trong im lặng bởi tình cảm một phía chẳng bao giờ đợi nổi sự hồi đáp.
Dẫu sao, thế giới ngoài kia, mỗi ngày vẫn có hàng tỷ cốc cafe được tiêu
thụ, và đời người, ai chẳng một lần ngượng ngùng cất giấu sâu thẳm trong
tim hình bóng một ai đó, ấm áp, mông lung nhưng đầy ám ảnh.
Thực ra, nếu soi lại thứ kí ức được gọi là kỉ niệm giữa hai chúng ta,
hẳn là quá ít đúng không? Chỉ là những trò rượt đuổi ngộ ngĩnh của tuổi
14, 15 ngây thơ. Ấn tượng còn đọng lại trong tôi là hình ảnh cậu lúc
tung người đẩy trái bóng chuyền sang lưới đối phương. Rất mạnh mẽ, ăn ý
và linh hoạt. Tôi vẫn nhớ cảm giác tim mình nảy lên dồn dập thế nào khi
cậu chắn bóng thành công, khi cậu ngã xuống, khi cậu lau mồ hôi, khi cậu
cười. Rất nhiều năm về sau, tôi chưa từng chứng kiến đôi tay nào linh
hoạt và chơi bóng hay như cậu. Thật đấy.
Học chung cùng nhau ba
năm cấp 2, tôi vẫn luôn thích việc đến lớp thật sớm, ra gốc bàng ngồi
chơi, trông ngóng bóng cậu đến lớp qua những tán lá xanh um, hay sau giờ
học, dõi theo bóng lưng cậu gầy gầy nghiêng nghiêng khuất dần sau con
dốc về nhà. Một bóng lưng man mác nỗi buồn và cô độc.
Thời ấy,
các bậc cha mẹ thường nghĩ chuyện tình cảm khi còn học là một thứ gì đó
cấm kị, nguy hiểm. Và đương nhiên, ở tuổi chúng ta lúc bấy giờ, cũng chỉ
có can đảm trao cho nhau mảnh giấy “You are the sun in my heart” trong
giờ ôn tập Anh văn nhờ dịch hộ thôi. Không một cái cầm tay, không một
vòng ôm, chỉ có những ánh mắt ngượng nghịu vội vàng quay đi khi vô tình
gặp nhau.
Tôi nghĩ mình chỉ thích, không phải một chút, là nhiều hơn một chút một tẹo thôi.
*
Khi thi tuyển vào lớp 10, tôi nhận kết quả ở A7, bạn thân tôi ở A1.
Không hiểu sao tôi lại nôn nóng tìm tên cậu và những người bạn của cậu.
Cậu ở A3, hai bạn thân ở A1. Tôi quyết định đánh cược lần đầu tiên trong
đời, chuyển vào A3 với niềm thấp thỏm không yên. Thế là, một lần nữa,
lại gặp nhau, lại chung lớp, lại bắt đầu cho những nốt lặng cho duyên
phận giữa chúng ta.
Ba năm phổ thông trôi qua nhanh như một chớp
mắt dưới vô vàn những tiết học 45 phút, những giờ nghỉ giải lao, những
kì hội trại... dãy muồng quanh trường mỗi khi hè đến lại kéo kén đầy
nhộng sâu, để mỗi khi trưa nắng về lại thả đi hàng ngàn cánh bướm vàng
vỗ cánh lả lướt khắp sân trường. Cậu luôn thích ngồi bàn gần cuối, còn
tôi lại luôn ngồi bàn số 2. Vậy nên, những giờ giải lao, cậu không hề
biết rằng toàn bộ hành động của mình đều đang được tôi ngấm ngầm theo
dõi qua việc áp chiếc thước kẻ mica lên gần mắt, nhờ lớp bóng kính phản
xạ để thấy nụ cười của cậu.
thương là thương thế thôi, yêu đơn phương
Khi đi học, tôi cố tình căn giờ để vô tình gặp cậu khi cất xe đạp,
nhưng dường như cậu chẳng bao giờ nhận ra. Tôi vô thức kiếm tìm bóng
dáng cậu khi giờ tan tầm đến, trong muôn ngàn chiếc áo trắng trước mắt,
vui mừng khi bắt gặp hình bóng cậu trong đám đông hỗn tạp ấy, lại dõi
theo những câu chuyện bất tận của cậu trên đường về. Nhưng nếu cậu ở
gần, lại làm ra vẻ không quan tâm.
Tôi không thấy cậu chơi bóng
chuyền nữa. Chân cậu hơi khập khiễng. Tôi đoán cậu bị chấn thương sau cú
nhảy đập bóng đầu hè trước. Những ngày trường tổ chức giải, lần nào tôi
cũng đi cổ vũ, nhưng nguyên nhân sâu xa chỉ mình tôi biết. Tôi đi vì
tôi biết, cậu cũng có mặt trong đám đông ấy, chỉ khác trước, lần này cậu
chìm nghỉm trong những tiếng hò hét cổ vũ khí thế. Tôi thấy ánh mắt cậu
dõi theo trái bóng với niềm đam mê cháy bỏng, với khao khát lộ rõ trên
bàn tay nắm chặt mỗi khi đội mình thua. Nhưng rồi, ánh mắt ấy vụt trở
nên ảm đạm khi trận đấu kết thúc trong niềm vui chiến thắng reo hò vang
dội. Cậu đến im lặng, rồi cũng lặng lẽ trở về trước khi người khác nhận
thấy sự có mặt của mình. Miệng nói không thích đi, nhưng thực ra...
Cậu nhìn trái bóng, tôi nhìn cậu.
Khi có kết quả thi đại học. Tôi mừng cho tôi, mừng cho cậu. Nhưng tự
thấy vô duyên ghê gớm. Khi cậu tổ chức liên hoan, tôi không đi, nhưng
mượn cớ thể dục cùng mẹ buổi tối, lại quét mắt qua cánh cửa nhà cậu. Tôi
thấy cậu, thấy ánh mắt rạng ngời của cậu, thấy khóe môi cậu kéo lên
không ngừng trong một chớp mắt ấy. Và tôi nghĩ, hình như tôi đã thương
mất rồi.
*
Đại học.
Tôi luôn vô tình hay hữu ý
nghe đến tin tức về cậu, về cuộc sống mới của cậu từ đám bạn phổ thông.
Trong suốt những năm tháng đằng đẵng ở một nơi xa lạ, tôi không còn nhớ
nổi làm thế nào bản thân đã vượt qua tất cả nhớ nhung, lo lắng, dằn vặt
về cậu. Tôi gõ tên cậu và tìm kiếm như điên trên tất cả các trang mạng,
có lẽ cậu sẽ chẳng thể hiểu nổi cảm giác hạnh phúc khi tìm thấy địa chỉ
blog người mình mong nhớ như thế nào, để từng ngày, ảo tưởng rằng những
dòng câp nhật đấy, cậu viết cho riêng cho tôi.
Thời đại của
Facebook, tôi lại mòn mỏi lục lọi danh sách bạn bè của mọi người quen
chỉ để tìm kiếm tên cậu. Đôi khi, tôi thấy thật may mắn vì cậu có thói
quen lấy tên thật và ảnh thật của mình làm avatar. Tôi không biết mình
đã ngồi lặng hằng đêm ngắm ảnh cậu như thế nào, không nhớ nổi mình đã
trải qua nỗi nhớ giày vò khắc khoải ra sao. Tôi nghĩ thật sự phải cảm ơn
facebook, vì nếu không có nó, tôi sẽ chẳng thể nào biết dù chỉ là chút
ít hình ảnh về cậu, về cuộc sống của cậu, về dấu vết cậu để lại. Hẳn tôi
sẽ rất tuyệt vọng nếu không biết bất cứ tin tức gì về cậu, có lẽ thế.
Nói như một nhà văn: “Bây giờ Facebook là thứ duy nhất có thể giữ
những người xa lạ như tôi và em, một mối dây vô hình liên kết. Để mỗi
khi thoát khỏi trang cá nhân của em, tôi lại ao ước giá như đừng có nó,
giá như tôi đủ dũng cảm chặn em vĩnh viễn, giá như tôi đừng đăng nhập
vào nó nữa... Giá như...”
Con người ta, có phải vì câm lặng
thương nhớ một người quá nhiều mà chấp nhận bám víu vào bất kì lí do gì
tự mình nghĩ ra để lừa mình. Vì sợ rằng, nếu không thế, sẽ chẳng biết đi
về đâu, sẽ chẳng rõ mình sống vì điều gì.
Tôi bỏ mặc mình lang
thang trong dòng nhật kí của cậu, biết cậu vui, biết cậu buồn, biết cậu
ấm ức, biết cậu đã cao lớn và trưởng thành hơn xưa. Tôi quen với việc
mỗi lần lén lút vào “nhà” cậu phải luôn cẩn thận để không ấn nhầm nút
“send friend request” hay “like”. Tôi sợ. Nhưng lại chẳng hiểu tại sao
lại như vậy.
Tôi và cậu: chung lớp tận 8 năm, có tới hơn 50 bạn
chung, nằm trong vô số hội nhóm cộng đồng, nhưng chẳng ai mở lời kết bạn
với ai. Đã bao lần tự nhủ lòng mình: một lần cuối thôi, chỉ vào profile
của cậu một lần này nữa thôi, nhưng lại chẳng đặng đừng mà hết lần này
đến lần khác âm thầm theo dấu cậu.
Việc thầm thương một người có
lúc thực sự đơn giản. Đơn giản như hoa bằng lăng trở mình tím ngát khi
hạ đến, như lá bàng đỏ ối vào đầu thu. Hỏi: Tại sao lại thương? Không
biết! Hỏi: Tại sao lại là người ấy? Không biết! Hỏi: Tại sao không nói?
Không biết!
Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?
Tôi lên mạng tham gia vào mấy trò bói toán. Cậu cung Bảo Bình, tôi Sư
Tử, Bảo Bình với Sư Tử là hai cung hoàng đạo luôn xung khắc với nhau.
Bói ngày sinh, rồi bói cả số điện thoại, kết quả cuối cùng vẫn là “không
hợp”. Tôi tin rằng cô gái nào khi yêu cũng sẽ tẩn mẩn bói toán cho mình
và người thương như hướng dẫn trên Internet. Vô số lần tôi làm trắc
nghiệm như thế, để hứng lấy niềm vui nhỏ nhoi khi được chữ “hợp”, nếu có
“không hợp”, cũng nhất định sẽ làm đi làm lại, thay đáp án cho đến khi
được kết quả như ý mới thôi. Để rồi nhận ra rằng, ngày lại ngày, tôi
dường như đã thương cậu nhiều hơn 1 chút của ngày xưa.
Đôi khi, trong tình yêu, người ta thật cả tin, khờ dại và ngu ngốc một cách đáng thương. Cậu đã bao giờ nghĩ thế chưa?
Năm thứ ba, tôi gửi cho cậu một bức thư trên radio, nói rằng sẽ quên
đi, sẽ bước tiếp chặng đường tương lai mà ở đó, không có hình bóng cậu
nơi phía cuối con đường. Chúc cậu sẽ là một cốc trà chanh giải nhiệt cho
ai đó trong những ngày nắng gắt. Cậu nghe được, nhưng vẫn im lặng như
bao lâu nay vẫn thế. Tôi nghĩ cậu ngốc, nhưng thật ra, cậu không ngốc
như tôi tưởng. Bạn tôi hỏi tôi chờ đợi điều gì? Thực ra, tôi đâu có đợi
bất cứ điều gì đâu. Chỉ là, ít nhất, cũng nên gọi cho tôi một cuộc điện
thoại, lòng tự trọng của tôi đã hạ đến mức thấp nhất, chỉ một cuộc điện
thoại thôi mà, một lời nói chúng mình hãy chỉ là bạn thôi nhé, có quá
khó không? Vài lời nói vội vàng cách cả nghìn cây số, phải chăng là một
thứ quá ư xa xỉ?
thương là thương thế thôi, yêu đơn phương
***
Dòng nhật kí của chị tôi dừng lại ở ngày 24/12/2013. Tôi biết, đó là
ngày chị ấy quyết định tham gia vào đoàn tình nguyện của các bác sĩ theo
chiến dịch hỗ trợ dân thường Banglades - ngày mà ảnh cưới của một người
con trai tràn lan lên dòng cập nhật của bạn bè cùng trường.
Thương thầm một người thực sự là việc quá đơn giản, bởi kẻ trong cuộc
không biết đến vị gì ngoài vị đắng chát chúa của mối tình đơn phương.
Thương đến mấy, đau khổ đến mấy cũng chỉ là chuyện của chính họ, không
ai biết, cũng chẳng ai buồn bận tâm. Nếu cuộc sống là những mảng màu
được pha trộn đầy màu sắc thì cuộc sống những người trót lỡ yêu đơn
phương đơn điệu lắm, không ai biết rõ màu của nhung nhớ và lặng lẽ bằng
họ. Tình yêu cũng giống như những cái cây vậy, nếu những cái cây cần
nguồn nước để sinh trưởng thì tình đơn phương sở dĩ có thể phát triển
được chỉ vì hằng ngày, chúng ta vẫn kiên trì nuôi dưỡng chúng bằng sự cố
chấp.
Chị đã từng mạo nhận người khác gọi cho anh, muốn biết
anh sẽ nghĩ gì khi có người thích anh từng ấy năm. Để rồi một câu nói
“Là người đó tự làm khổ mình mà thôi” đã dìm chị xuống tận cùng sự hụt
hẫng, tuyệt vọng. Mùa hè năm ấy, dọc chặng đường xuống trường, lần đầu
tiên trong đời chị khóc, khóc vì một người lạ đã từng quen. Chị dặn lòng
phải quên đi, nhưng trái tim yếu đuối không ngăn nổi sự lo lắng cho anh
nơi phố thị, chị lại gọi điện dặn dò anh tránh những tệ nạn buông tỏa
khắp chốn phồn hoa bậc nhất đất nước.
Những số máy lạ đột ngột vang lên lúc chiều muộn ấy. Anh sẽ chẳng bao giờ biết đằng sau là một người duy nhất. Chị.
Tình yêu của chị nhút nhát đến đáng thương. Sợ sẽ làm phiền người ta
nên đến việc quan tâm cũng phải giấu giếm. Suốt đời câm nín giữ chặt một
bóng hình từ thuở áo trắng vấn vương. Mãi không chịu hiểu rằng, có
những lúc, có những việc, có những người, chỉ là cảm động thôi, mà cảm
động thì có bao giờ ươm mầm thành tình yêu được. Tình yêu là sự hòa hợp
đồng điệu về tâm hồn, là những gì rung cảm sâu xa nhất của con tim, là
những gì đẹp đẽ nhất, quý giá nhất của đời người. Nếu chỉ có một người,
đâu thể gọi tình yêu.
Yêu thương không được đáp lại, như những
cơn gió cuối đông, thốc đến mang theo lạnh lẽo khô khan rồi vội vã rời
đi, phủ một lớp bụi thời gian nhạt nhòa. Giữa nhịp sống hiện đại hối hả,
những cuộc tình đến rồi đi trong chớp mắt của thế gian, tôi rất muốn
nói rằng người con trai kia thật may mắn xiết bao, may mắn vì đã có
người yêu anh ta chân thành đến thế. Mười năm không phải quãng thời gian
ngắn cho một tình cảm vụng dại của tuổi mới lớn, và, có mấy ai đủ can
đảm dõi theo một người không hề yêu mình trong suốt từng ấy năm? Cũng
không nén nổi tiếng thở dài, chàng trai ấy cũng thật bất hạnh, bất hạnh
vì mãi mãi chẳng thể nào biết tấm chân tình của chị có bao nhiêu sâu
nặng.
thương là thương thế thôi, yêu đơn phương
Những
đêm khuya phả khói thuốc ngoài ban công, nhìn ánh đèn loang loáng như
những con thoi chạy mãi trên chiếc khung cửi Sài thành phồn hoa; tôi lại
nhớ bóng lưng chị nghiêng nghiêng bên khu lán trại nhếch nhác tạm bợ
sau vụ nổ súng, màn trời tối đen chỉ chừa lại đốm lửa bập bùng cạnh
những băng ca cấp cứu. Chị ngồi đấy, nhắm mắt cầu nguyện yên bình cho
người ở Sài Gòn, tĩnh lặng và trang trọng như một nghi lễ. Tôi không
biết sao băng có mang những lời nguyện của chị đến bên người ấy hay
không, bởi chỉ thấy lòng buồn man mác.
Năm nay, chị 26, và mang
trong mình một vệt xước nhức nhối mỗi khi đêm về. Có người con gái 18
tuổi ở nơi giá rét mà lo lắng cho Sài Gòn chuyển mùa nóng bức; có người
con gái 22 tuổi vứt bỏ gia đình thương yêu, lặn lội tìm đến Sài Gòn chỉ
để thỏa mãn an ủi cùng hít thở chung dưới bầu trời một thành phố; có
người con gái 24 tuổi, rời Sài Gòn mà vẫn thương Sài Gòn.
Sài Gòn hanh hao, Sài Gòn nắng nỏ; Sài Gòn cũng vô tình, hững hờ lắm thay.
Đâu đó, Giọng ca của Tank rền rĩ vang lên, thấp thoáng nỗi day dứt trong điệu nhạc cô độc:
“... Cause I can't make you love me if you don't
You can't make your heart feel something that it won't...”
Im lặng không phải là cách để biện minh cho những nếp gấp trong chuyện
tình cảm. Im lặng, là mặc định cho sự thờ ơ. Bởi không bận tâm nên chẳng
cần phiền lòng. Im lặng, là mặc định cho sự bỏ qua. Bởi không muộn
phiền nên bình yên xếp nỗi nhớ vào khe tủ kí ức. Im lặng là mặc định cho
sự buông tay. Bởi chỉ khi yêu, người ta mới hiểu rằng sự im lặng của
đối phương có sức tàn phá ghê gớm đến mức nào. Nhưng im lặng, không có
nghĩa là quên đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét